Huynh trưởng của ta là tiên đế - Chương 159-160
Đọc truyện Huynh trưởng của ta là tiên đế Chương 159-160 full miễn phí tại ngontinhhay.com.. Cùng tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook, để cập nhật truyện nhanh nhất!
Các bạn đang đọc truyện Huynh Trưởng Của Ta Là Tiên Đế – Chương 159-160 miễn phí tại ngontinhhay.com. Hãy tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!
****************************
Chương 159:
Sau bữa ăn, mọi người trở về Soái phủ, mấy ngày nay mọi người đều đã nắm được đại khái tình hình của Nghiệp thành, mấy người cũng lần lượt được sắp xếp ổn thỏa.
Đương nhiên là Cố Thanh Ninh được sắp xếp đi nghiên cứu chiến trận, đây cũng là lý do chính mà ban đầu Uy Quốc công đồng ý cho nàng và Cố Thanh Thù đến đây, còn Cố Thanh Thù và Cố Trạch Hạo thì tạm thời đi theo Cố Trạch Vũ. Về phần Cố Trạch Mộ, hắn vốn có danh phong Du Kỵ tướng quân nên dễ sắp xếp hơn một chút.
Sắp xếp xong xuôi, mọi người ai làm việc nấy.
Mặc dù trước đây Cố Thanh Ninh rất thích những thứ này, nhưng trước giờ chỉ là tự học chơi, bây giờ thật sự phải sử dụng những thứ này trên chiến trường, cho dù là nàng có kinh nghiệm hai đời nhưng ít nhiều vẫn có chút hồi hộp.
Ban đầu có rất nhiều người trong quân đội khinh thường nàng, không ít tướng lĩnh cảm thấy Uy Quốc công quá nuông chiều cháu gái, thế mà lại giao việc quan trọng như vậy cho một tiểu cô nương. Tuy nhiên, Uy Quốc công đã không màng dư luận, dốc lòng ủng hộ Cố Thanh Ninh.
Cố Thanh Ninh đã không làm ông thất vọng, nàng không vội đi giành lấy kết quả gì mà ngược lại, nàng đi tìm hiểu binh lực và phương thức tấn công của ngoại tộc trước, sau đó đến quân doanh hơn nửa tháng để xem thao luyện. Vốn dĩ Uy Quốc công đã tìm một người lính nhỏ để đi theo nàng, ai ngờ Cố Trạch Mộ lại ôm đồm luôn việc này.
Hai người đứng trên tường thành, nhìn về vùng đất bên ngoài thành.
Trước đó không lâu, ngoại tộc đã phái một đội nhỏ đến quấy rối, sau khi hai bên giao chiến quy mô nhỏ thì ngoại tộc bỏ lại một số thi thể rồi tháo chạy. Tướng lĩnh phụ trách dẫn binh chỉ có thể nhìn theo bóng lưng chạy trốn của bọn chúng, hung hăng chửi mắng vài câu rồi dẫn binh lui về thành.
Từ năm ngoái đến nay đã xảy ra rất nhiều vụ quấy rối như vậy, có lẽ là do ngoại tộc cũng ý thức được Nghiệp thành thành vững quân mạnh, không dễ đánh hạ nên mới cho tiểu đội quấy phá, còn đại quân thì rút về thảo nguyên.
Nhưng thủ quân cũng không dám vậy mà buông lỏng, tuy rằng mấy năm nay ngoại tộc không chiếm được chỗ tốt gì, nhưng đồng thời binh lực của chúng ta cũng hao tổn không ít. Hơn nữa mấy năm nay Trác Cách đã hoàn toàn khống chế toàn bộ ngoại tộc, trở thành Vương hãn có một không hai của thảo nguyên tây bắc. Mọi người đều biết rằng không thể tránh khỏi một trận chiến lớn.
Chính vì vậy Uy Quốc công mới phớt lờ nghị luận của người khác mà nhất quyết đưa Cố Thanh Ninh đến Nghiệp thành, ông hiểu rất rõ rằng vào thời điểm giao chiến trực diện, một nhân tài có thể thay đổi chiến trận quan trọng đến nhường nào.
Cố Trạch Mộ nhìn gò má hết sức tập trung của Cố Thanh Ninh, đột nhiên nhận ra rằng dường như mình chưa bao giờ hiểu hết về nàng. Mặc dù hai người đã là phu thê hơn hai mươi năm, nhưng Phụng Trưởng Ninh vẫn luôn là một hoàng hậu dịu dàng và uy nghiêm. Ngoại trừ lúc trẻ đứng trước mặt hắn để giúp chắn những lời chỉ trích của Hồ quý phi nàng mới lộ ra được một chút sắt bén thì hầu hết thời gian còn lại, nàng cũng giống như những nữ tử xuất thân thế gia ở khắp kinh thành này, thưởng hoa xem kịch, dạy dỗ con cái, hắn chưa từng phát hiện ra rằng nàng còn có một khía cạnh thế này.
Cố Thanh Ninh của hôm nay không son phấn ngọc ngà nhưng không thể nào giấu đi được khuôn mặt thanh diễm của nàng, mà dưới sự tập trung cao độ đó, nàng trông còn quyến rũ hơn.
Đại khái là do Cố Trạch Mộ đã ngắm quá lâu, khi Cố Thanh Ninh hồi thần lại từ trong suy tư liền nhận thấy ánh mắt của hắn, nàng không khỏi hỏi: “Ngươi đang nhìn gì đấy?”
Cố Trạch Mộ nhanh chóng quay mặt đi, hỏi một cách ngụy trang: “Nàng có nhìn ra được gì không?”
Cố Thanh Ninh không hỏi tới, mà tiếp lời hắn: “Quả thật là có một số ý kiến, nhưng vẫn cần phải thảo luận với tổ phụ.”
“Ừm…”
Thấy Cố Trạch Mộ đã đồng ý nhưng vẫn không nhúc nhích, Cố Thanh Ninh đành phải nói lại: “Ta phải về đây, ngươi thì sao?”
Lúc này Cố Trạch Mộ mới có phản ứng, hắn mấp máy môi rồi đi theo nàng xuống khỏi tường thành.
Hiếm khi hai người được ở cùng nhau thế này, lại không có đám người Cố Thanh Thù làm kỳ đà cản mũi, Cố Trạch Mộ rất muốn trò chuyện với Cố Thanh Ninh thật vui vẻ, có điều Cố Thanh Ninh chỉ trả lời những câu hỏi liên quan đến công vụ, còn đối với những vấn đề khác thì chỉ đáp “Ừm” một cách đầy lãnh đạm.
Mặc dù Cố Trạch Mộ hy vọng hai người có thể nối lại tình xưa, nhưng hắn vẫn cảm thấy có chút mất mặt trước sự từ chối thẳng thừng của Cố Thanh Ninh, vì vậy sau khi hỏi vài câu, cả hai lại rơi vào im lặng.
Cố Trạch Mộ đưa Cố Thanh Ninh đến Soái phủ, Cố Thanh Ninh lãnh đạm nói tiếng cảm ơn và sau đó quay trở vào mà không chút lưu luyến, không mảy may cho Cố Trạch Mộ chút cơ hội nào.
Cố Trạch Mộ thở dài bất lực nhưng vẫn phải trở về phủ đệ của mình.
Mặc dù hắn đến Nghiệp thành cùng với người của Cố gia, nhưng với thân phận hiện tại của mình, hắn không tiện ở chung một chỗ với bọn họ, bèn thuê một viện tử cách Soái phủ không xa.
Hắn bước vào, vô tình đụng trực diện Hồng Thành.
Hồng Thành cười nói: “Công tử về thật đúng lúc, ta đang định đi tìm ngài đây.”
Cố Trạch Mộ nheo mắt lại: “Phải chăng đã có kết quả rồi à?”
Khi Cố Trạch Mộ bắt Diêu Phỉ đền tội ở Sung Châu, Diêu Phỉ đã từng tiết lộ rằng đằng sau hắn còn có một quý nhân, vốn dĩ Cố Trạch Mộ cho rằng đó là Khang Diệp, tuy nhiên Khang Diệp không hề biết hắn là con cháu của Chiêm Thế Kiệt, vì vậy đối tượng này lại lần nữa rơi vào nghi vấn.
Hắn nhớ lại cách đây vài năm trước, khi thân phận của mình chưa bại lộ đã từng âm thầm theo dõi người của Khang Diệp, nói không chừng những người này có liên quan đến người đứng sau Diêu Phỉ. Hắn và Hồng Tùng Nguyên suy đoán dựa trên tất cả những thông tin có trong tay, cuối cùng cảm thấy đối phương rất có thể là vị lão sư đã giúp Trác Cách thống nhất thảo nguyên Tây Bắc.
Tuy rằng không biết động cơ của đối phương, nhưng người này là địch không phải bạn, cho dù không phải vì Cố Thanh Ninh, hắn nhất định cũng sẽ tìm cách điều tra rõ thân phận của đối phương.
Trước đây, hắn để cho đám người Hồng Thành đến Nghiệp thành sớm, một mặt là không thu hút sự nghi ngờ của Tiêu Trạm, mặt khác cũng là để sớm bố trí, mặt dù nói bây giờ trong thành điều tra gián điệp rất nghiêm ngặt nhưng Cố Trạch Mộ vẫn cảm thấy chuyện này căn bản là không thể dứt điểm.
Hắn cho đám người Hồng Thành quan sát sự dị thường của người trong thành, nhưng cũng không cần phải bứt dây động rừng, chỉ cần phát hiện kẻ khả nghi lập tức bí mật theo dõi. Đây vốn là việc mà Hồng Tùng Nguyên am hiểu nhất, nhưng từ nhỏ Hồng Thành cũng được ảnh hưởng nhiều, tuy không nhạy bén như Hồng Tùng Nguyên nhưng cũng không kém là bao. Bây giờ đã hơn nửa năm trôi qua, Hồng Thành đến đây vào lúc này, hẳn là có tiến triển.
Quả nhiên, Hồng Thành gật đầu nói: “Chúng ta đã phát hiện ra vài kẻ khả nghi.”
Hắn nói với Cố Trạch Mộ về thân phận của mấy kẻ kia, Cố Trạch Mộ vừa lắng nghe vừa gật đầu, theo như Hồng Thành nói, hiện tại những kẻ này vẫn chưa có dị động gì, nhưng cũng không dễ để phân biệt bọn chúng rốt cuộc có phải là mật thám hay có liên quan đến những người thần bí kia không.
Cố Trạch Mộ cũng không vội: “Không sao, nếu bọn chúng thật sự có vấn đề, nhất định sẽ lộ ra sơ hở.”
Hồng Thành đồng tình một tiếng, nhưng trước khi rời đi, hắn thành thật gãi đầu: “Ngài đã nói là không cần phải giấu Bùi cô nương bất cứ điều gì cả, vậy ta có cần phải nói cho Bùi cô nương những gì ngài đã nói không?”
Cố Trạch Mộ im lặng một lúc, mặc dù Cố Thanh Ninh nhờ hắn giúp đỡ, hắn cũng vô cùng thoải mái với sự hợp tác của hai người, nhưng nàng thà tình nguyện nghe Bùi Ngư nói về những chuyện này còn hơi là cùng hắn trao đổi. Cố Trạch Mộ cũng không còn cách nào khác, vốn dĩ mối quan hệ của hai người đang rất cứng, hắn cũng không muốn lợi dụng loại chuyện này đi bức bách Cố Thanh Ninh.
Hồng Thành vẫn đang chờ chỉ thị của hắn, hắn chỉ đành thở dài: “Không sao, nói cho nàng ấy cũng được.”
Đợi Hồng Thành rời đi, Cố Trạch Mộ mới chậm rãi ngồi xuống.
Thật ra trước khi đến Nghiệp thành hắn cũng đã nghĩ đến tình huống thế này, tuy rằng trong lòng cũng ôm chút hi vọng không thực tế, nhưng khi thật sự đối mặt với tình huống như vậy, ngược lại khiến hắn trở nên an tâm, hắn cũng biết chuyện này không phải là chuyện có thể giải quyết một sớm một chiều là được.
Mà hắn không bao giờ thiếu cái gọi là kiên trì.
Kinh thành, sau hơn nửa năm giằng co, cuối cùng Tiêu Trạm cũng đã đồng ý cho thừa tướng cáo lão về quê, và việc ai sẽ là người tiếp quản vị trí đó ngay lập tức trở thành vấn đề được toàn triều và dân chúng quan tâm nhất.
Mà Liễu thái phó-trước đây là ứng cử viên sáng giá nhất giờ lại vướng vào một loạt bê bối tầm phào, gần như trở thành trò cười cho trên dưới toàn triều đình và dân chúng, cuối cùng là Liễu thái phó không chịu nổi áp lực mà ê chề rút lui khỏi chỗ tranh đoạt vị trí thừa tướng.
Khang Diệp không đánh mà thắng, lại lần nữa vào triều bái tướng.
Mọi người đều rất mong chờ Khang Diệp nhậm chức, ai ngờ sau khi lên làm tể tướng, việc đầu tiên Khang Diệp làm chính là thỉnh chỉ Tiêu Trạm chia đất phong hầu cho hoàng tử, động thái này quả là khiến ai nấy đều ngạc nhiên há hốc mồm.
Xét cho cùng Hiền phi cũng xuất thân từ Khang gia, mọi người đều cho rằng Khang Diệp sẽ bảo vệ đám người đại hoàng tử, ai ngờ ông ta lại vì nghĩa diệt thân, việc này quả là nằm ngoài dự liệu của mọi người.
Đám người Liễu thái phó vốn không cam tâm chịu thua như vậy, muốn bức ép Khang Diệp trên phương diện này để cho ông ta mất mặt, nhưng không ngờ rằng ông ta lại làm việc đoạn tuyệt như vậy.
Cho dù mọi người đều biết địa vị của thái tử rất vững vàng, dù cho đại hoàng tử có ở lại trong kinh cũng vô dụng, nhưng dù sao như thế thì vẫn còn một tia hy vọng, chứ một khi bị chia đất phong hầu thì thật sự là không còn hy vọng gì nữa.
Khang Diệp đã thực sự cưỡng lại được sự cám dỗ này, chính sự quyết đoán này của ông ta đã khiến Liễu thái phó thực sự tuyệt vọng, rốt cuộc Khang Diệp không chỉ tàn nhẫn với kẻ thù mà thậm chí còn tàn nhẫn hơn với người của mình.
Ngược lại, Tiêu Trạm hết sức hài lòng với Khang Diệp, cảm thấy hắn tràn đầy đại nghĩa, càng ngày càng tin tưởng xem trọng ông ta. Tuy nhiên, giờ đây hai mẹ con Hiền phi và đại hoàng tử vốn vô cùng mong chờ Khang Diệp trở về kinh đã gần như tuyệt vọng, thậm chí Hiền phi còn trực tiếp ngã bệnh.
Khang Nam vừa giao phó cho hạ nhân xong thì bước vào thư phòng, đúng lúc nhìn thấy Khang Diệp đang ngồi ở trước bàn và không biết đang viết cái gì đó, sau khi trở về triều, Khang Diệp đã gạt đi những thư thả như hồi còn ở Ngu thành, mặc dù tuổi đã cao, nhưng tinh lực lại rất tốt, mỗi ngày đèn dầu trong thư phòng trong phủ luôn sáng đến nửa đêm.
Khang Nam không có ý định làm phiền Khang Diệp, đợi ông ta viết xong mới tiến lên trước nói: “Cha, Hiền phi nương nương ngã bệnh rồi, chúng ta có cần phái người vào cung thỉnh an tiện thể gửi chút quà không?”
Khang Diệp lắc đầu: “Không cần.”
“Nhưng mà…”
Khang Diệp bưng tách trà lên nhấp một ngụm, nói: “Bây giờ cả triều đình đều đang nhìn chằm chằm vào phụ thân, đây là lúc nên tránh hiềm nghi. Hoàng tử được chia đất phong hầu vốn là pháp luật, Hiền phi và đại hoàng tử dựa vào đâu mà oán hận chứ?”
“Bởi vì…” Khang Nam muốn trả lời, nhưng lại phát hiện mình thật sự không tìm ra được lý do, dù sao ban đầu Khang Diệp ở trên triều cũng đã nói ra hết nguyên nhân một cách rất ư là hùng hồn rồi.
“Chẳng qua là bọn họ thấy tính tình của bệ hạ tốt, chứ nếu đổi là tiên đế, e rằng sớm đã nghi ngờ đại hoàng tử có lòng riêng rồi.”
Khang Nam không dám phản bác lại lời này của Khang Diệp, nhưng theo y thấy, sở dĩ đại hoàng tử rề rà không chịu nhận đất phong hầu chẳng phải là vì hắn vẫn còn tham vọng với vị trí của thái tử ư?
Khang Diệp nhìn vẻ mặt của y, không khỏi bật cười: “Con muốn nói vốn dĩ đại hoàng tử chính là có lòng riêng đúng chứ.”
Sắc mặt Khang Nam lập tức thay đổi: “Cha…”
“Trong phòng này chỉ có hai cha con ta, con muốn nói gì thì cứ nói, không cần phải kiêng kỵ quá nhiều.” Khang Diệp nói: “Con nói xem, chuyện mà đến cả con cũng nhìn ra lẽ nào bệ hạ không nhìn ra sao? Nếu ngài ấy thực sự có ý đổi thái tử thì làm sao mà một lời nói của ta liền đồng ý như vậy chứ?”
Khang Nam kinh ngạc nhìn ông.
“Đây là khảo nghiệm.” Khang Diệp lạnh lùng nói: “Ta không thể vì một đại hoàng tử không dở nổi tường mà mất đi sự tin tưởng của bệ hạ.”
Chương 160:
Trong ánh mắt ngờ vực của hầu hết các tướng lĩnh, Cố Thanh Ninh giao ra phần giải đề đầu tiên, trận chim ưng biển.
Trong sảnh đường của Soái phủ, ngoài Uy Quốc Công và thế tử Cố Vĩnh Huyên thì còn có rất nhiều tướng lĩnh cao cấp trong quân đội, dù là người tin tưởng Uy Quốc Công hay là kẻ giễu cợt coi thường thì kỳ thực là bọn họ đều không trông đợi Cố Thanh Ninh có thể làm thứ gì hữu dụng.
Vấn đề cải tổ đội hình quân đội nói thì đơn giản, nhưng thực tế còn phụ thuộc vào rất nhiều thứ nữa, mấy đại nam nhân chém giết trên chiến trường mười mấy năm nay như bọn họ cũng không dám xuất khẩu cuồng ngôn như vậy, thiếu nữ quý tộc sống trong nhà cao viện rộng ở kinh thành như Cố Thanh Ninh thì có thể làm ra trò trống gì chứ?
Chỉ là có người lộ rõ vẻ khinh thường lên mặt, cũng có người nể mặt của Uy Quốc công mà chỉ thầm thở dài trong lòng.
Cố Thanh Ninh lại bình tĩnh đến không ngờ, nàng đứng ở trung tâm, sau lưng là một bàn rải ngập cát, trên đó cắm những quân cờ với nhiều màu sắc và hình dạng khác nhau, đại diện cho hai bên đối chiến và các loại binh chủng khác nhau. Đây cũng là thứ mà lúc trước Cố Thanh Ninh đã yêu cầu làm ra, rất trực quan và rõ ràng.
Đợi tất cả mọi người đến đông đủ và sau khi Uy Quốc công ngồi xuống ghế chủ vị, một thân vệ cất tiếng hô yên lặng, mọi người ngưng xì xào bàn tán và hướng mắt về Cố Thanh Ninh.
Cố Thanh Ninh không lập tức giải thích về trận pháp mà mình đã nghiên cứu ra, thay vào đó, nàng nói về ưu và nhược điểm của kỵ binh và bộ binh trước.
Kỵ binh có tốc độ cực nhanh và vô cùng linh hoạt, một nhóm nhỏ kỵ binh thường có thể phát huy ưu thế ở vùng đồng bằng và tiêu diệt được gấp nhiều lần binh lực so với chính mình, tuy nhiên bộ binh không hẳn là không có lợi thế, trước hết, kỵ binh tuy mạnh nhưng khả năng phòng ngự kém xa bộ binh, và sự tồn tại của cung thủ cũng là mối đe dọa lớn đối với kỵ binh.
Trước kia Phụng Triển đề nghị cải tiến trận Nhạn Linh, chính là bố trí khiên nặng và chiến xa ở hàng trước, đồng thời khi kỵ binh tấn công, cung thủ phía sau khiên binh bắn đồng loạt ba lượt, đợi cho kỵ binh của địch xông tới trước trận, thứ đang chờ bọn chúng chính là trường đao thò ra từ khe hở giữa các tấm khiên, và chiến xa cồng kềnh trở thành cự mã tốt nhất, đợi sau khi kỵ binh áp chiến đến tấm khiên và chiến xa thì hai cánh quân ta lại bày ra, bao vây lấy những kỵ binh đã mất đi tính cơ động.
Mà trận chim ưng biển của Cố Thanh Ninh đã vận dụng trên cơ sở này cộng thêm tính linh hoạt đa dạng. Đôi tay thon thả trắng nõn của nàng nhặt quân cờ trên bàn cát lên, dùng giọng nói rõ ràng giải thích cách vận dụng và diễn tiến của đội hình này, trong sự biến hóa khiến người ta hoa cả mắt này chính là ẩn giấu sát khí làm người ta kinh sợ.
Có không ít tướng lĩnh chinh chiến sa trường nhiều năm đã thay đổi thần sắc, bọn họ quá hiểu tác dụng của đội hình này trên chiến trường. Mấy năm nay, Đại Chu chỉ có thể bị động phòng ngự ba thành Nghiệp thành, tuy rằng không cho ngoại tộc chiếm được tiện ích gì nhưng cảnh đánh cho ngoại khóc kêu cha gọi mẹ như Định Quốc công Phụng Triển hồi trước cũng không còn được tái diễn nữa.
Là tướng lĩnh, sao bọn họ có thể chịu được chuyện chỉ phòng ngự ấm ức như vậy, nhưng sự thật là từ khi Phụng Triển tạ thế, khắp Đại Chu không còn xuất hiện tướng lĩnh nào dụng binh như thần như ngài ấy nữa. Uy Quốc công dụng binh dè dặt, không chỉ vì tính cách riêng của bản thân mà còn bởi vì tình hình hiện tại trong quân đội.
Nhưng cùng với việc thành lập thành Nguyệt Lượng, Trác Cách đã hoàn toàn thống nhất thảo nguyên Tây Bắc, một trận đại chiến trực diện lấy cứng chọi cứng hết sức căng thẳng sắp nổ ra, bọn họ không thể trốn, cũng không có khả năng trốn thoát.
Thời điểm này, sự xuất hiện của Cố Thanh Ninh giống như cam lồ trời ban, tuy không thể thống soái binh lính nhưng năng lực này của nàng nếu có thể trở thành cố vấn sẽ là một sự giúp đỡ đắc lực.
Tất nhiên cũng có không ít người không nhìn ra uy lực của đội hình này cho nên đã đưa ra dị nghị.
Cố Thanh Ninh cũng không hoảng, hai người đứng hai bên, dùng quân cờ trong tay làm binh sĩ, ngươi tới ta lui, mà càng thuận theo tình huống chiến đấu thì càng quyết liệt hơn, những người vốn chỉ đứng xem cũng tham gia vào trong đó, từng người đưa ra chủ ý cho hai bên, mỗi người một câu khiến cho bầu không khí trở nên căng thẳng. Nhưng dù người khác có thế nào đi nữa, Cố Thanh Ninh vẫn luôn không nhanh không chậm, giọng nói rõ ràng và thái độ bình hòa.
Thân là một Du Kỵ tướng quân, Cố Trạch Mộ cũng ở bên lề, nhưng từ đầu đến cuối hắn đều không nói một lời, chỉ lẳng lặng nhìn Cố Thanh Ninh đĩnh đạc nói chuyện. Cố Thanh Ninh của lúc này đã hoàn toàn thoát khỏi sự nhận thức trước đây của hắn, không phải là Phụng hoàng hậu ấm áp dịu dàng, cũng không phải Cố Thanh Ninh thẳng thắn, thông minh và có chút đen tối trong phủ Uy Quốc công.
Nàng đứng giữa một nhóm mãng phu, nói ra ý kiến của mình một cách không nhanh không chậm, cho đến khi đối phương á khẩu không nói nên lời và lùi ra. Kiến thức, sự điềm tĩnh và thủ đoạn của nàng không thua kém bất kỳ nam nhân nào, nàng giống như một viên ngọc quý cuối cùng cũng được quét sạch bụi và tỏa sáng huy hoàng.
Khoảnh khắc này, Cố Trạch Mộ đột nhiên cảm thấy một loại sợ hãi mất đi nàng, hắn không khỏi tiến lên một bước, nhưng nhanh chóng khôi phục tinh thần rồi dừng lại tại chỗ.
Hắn đột nhiên nhận ra rằng cung điện và thân phận Phụng Trưởng Ninh trước kia đã gong cùm một linh hồn kinh tài tuyệt diễm đến nhường nào. Nếu Phụng Trưởng Ninh là nam nhân, công tích nàng lập được sẽ không thua Phụng Triển, đôi tay trắng thuần này lẽ ra phải bày mưu chỉ kế, quyết thắng thiên lý, nhưng trước đây chỉ có thể lật xem mấy quyển sách nhàm chán trong cung, gắp thức ăn, buồn chán thì ra hồ cho cá ăn.
Nàng lúc ấy cũng xinh đẹp nhưng kém xa sức sống hừng hực như lúc này, vẻ đẹp rung động lòng người khiến ánh mắt hắn không nỡ rời đi, khiến tim hắn vì đó mà loạn nhịp.
Cố Trạch Mộ nhìn Cố Thanh Ninh trong đám người, trong mắt mang theo nổi day dứt ôn nhu cùng với một chút không nỡ bị hắn đè nén cực độ, hắn từ từ lui về chỗ cũ.
Lẽ ra từ đầu nàng phải đứng ở đây, đây là chiến trường và vinh quang thuộc về nàng.
Sau ngày hôm đó, trong quân đội đã bớt đi nghi ngờ về Cố Thanh Ninh rất nhiều, đối với những hán tử múa gươm cầm gậy này mà nói, cách thể hiện yêu ghét rất rõ ràng, tuy là bộc trực nhưng không hề khiến người khác khó chịu.
Mà Cố Thanh Ninh không chỉ có thiên phú về trận pháp mà còn giỏi phán đoán thế cục, thậm chí là võ nghệ của riêng mình cũng vô cùng xuất sắc. Quân đội đề cao kẻ mạnh là vua, nàng nhanh chóng có được chỗ đứng vững chắc.
Nàng không chỉ vùi đầu vào nghiên cứu đội hình chiến đấu mà còn tham gia huấn luyện binh sĩ. Mặc dù trong quân đội vẫn còn nhiều tướng lĩnh tỏ ra nghi ngờ khả năng của nàng nhưng dưới sự ủng hộ hết mình của Uy Quốc công, việc cải tiến trận pháp và huấn luyện vẫn được tiếp tục phổ biến thúc đẩy.
Rất nhanh, bọn họ đã nghênh đón cuộc chiến đối đầu trực diện đầu tiên.
Cố Thanh Ninh không ra chiến trường, chỉ đợi ở Soái phủ. Cho dù nàng đã tự nhủ với mình rằng nàng đã làm hết sức rồi nhưng vẫn không yên lòng. Cố Thanh Thù vốn đang cùng nàng đọc sách, nhưng không ngờ vừa quay đầu lại, Cố Thanh Ninh đã thất thần.
Cố Thanh Thù đặt cuốn sách trên tay xuống, cử động nhẹ này đã đánh thức Cố Thanh Ninh, lúc này nàng mới có phản ứng lại.
Cố Thanh Thù rót hai tách trà và đưa cho nàng một tách: “Nếu thực sự không có hứng thì đừng đọc sách nữa.”
Cố Thanh Ninh mím môi, sau đó lắc đầu: “Quên đi, nếu không tìm việc gì đó làm, có lẽ muội còn rối bời hơn nữa.”
Cố Thanh Thù đổi tư thế ngồi và xít đến gần nàng: “Nếu đã vậy, hay là chúng ta trò chuyện một chút nhé.”
Cố Thanh Ninh bất đắc dĩ nói: “Tỷ muốn nói chuyện gì cơ?”
Cố Thanh Thù cười quỷ dị: “Nói về Trạch Mộ đi.”
Cố Thanh Ninh: “…”
Cả người Cố Thanh Thù đã ép sát nàng, không giấu nổi vẻ hóng chuyện của mình: “Chẳng lẽ muội thực sự không biết tâm tư của Trạch Mộ sao?”
Cố Thanh Ninh né tránh ánh mắt sáng lấp lánh của nàng ấy, nhàn nhạt nói: “Biết cái gì cơ chứ?”
“Đừng giả vờ nữa, muội không nhìn ra đệ ấy thực sự…”
“Ca ấy là huynh trưởng của muội.” Cố Thanh Ninh ngắt lời nàng ấy và lặp lại câu nói một lần nữa: “Chuyện này không hợp luân thường.”
“Nhưng muội biết mà, rõ ràng đệ ấy không phải là…”
Cố Thanh Ninh lắc đầu: “Vậy thì đã sao, dù có thể lừa được thiên hạ, nhưng muội tự biết, từ khi sinh ra bọn muội đã là huynh muội, cho dù ca ấy khôi phục lại thân phận, nhưng bao nhiêu năm nay muội vẫn luôn coi ca ấy là huynh trưởng, muội không lừa được chính mình.”
Cố Thanh Thù hiếm khi thấy Cố Thanh Ninh nói chuyện thận trọng như vậy, nhất thời có chút ngượng ngùng: “Ta chỉ cảm thấy Trạch Mộ đối với muội tốt như vậy, nếu như…”
Cố Thanh Ninh lắc đầu: “Nhị tỷ, không có nếu như, tỷ đừng nói những lời như vậy nữa.”
“Được được, ta không nói nữa.” Dưới cái nhìn bức bách của Cố Thanh Ninh, Cố Thanh Thù chỉ đành ngoan ngoãn xin tha thứ, có điều sau đó vẫn không kìm được sự hiếu kỳ: “Thanh Ninh, vậy tương lai muội muốn gả cho người thế nào?”
Cố Thanh Ninh né tránh trả lời: “Nhị tỷ thì sao?”
“Ta ư!” Cố Thanh Thù chống cằm suy nghĩ một chút mới nói: “Có lẽ ta sẽ ở lại Nghiệp thành và gả cho một võ tướng.” Sau khi nói xong, nàng ấy có vẻ hơi xấu hổ, ngay sau đó liền phản ứng lại: “Không đúng nha, rõ ràng là ta đang hỏi muội, muội lại dùng chiêu này!”
Trước sự không buông tha của Cố Thanh Thù, Cố Thanh Ninh không còn cách nào khác đành phải trả lời: “Thật ra muội cũng không biết, muội… Không biết mình có thành thân hay không nữa.”
Cố Thanh Thù sửng sốt: “Nhưng… Một nữ nhân làm sao có thể không thành thân được cơ chứ?”
“Tại sao nữ nhân nhất định phải thành thân chứ?” Cố Thanh Ninh hỏi ngược lại: “Phụng… Chẳng phải tiền Định Quốc công cũng cả đời không thành thân đó sao?”
“Chuyện đó khác hẳn, ngài ấy là vì quốc gia thiên hạ nên mới không có tâm trí cho chuyện hôn nhân.”
“Muội cũng có thể vì quốc gia thiên hạ mà không thành thân cơ mà.” Cố Thanh Ninh nói, trực tiếp khiến Cố Thanh Thù á khẩu không nói nên lời.
Cố Thanh Thù trực tiếp xua tay: “Bỏ đi, ta nói không lại muội, ta chỉ hỏi muội, nếu nhất định phải thành thân thì muội muốn gả cho một người như thế nào?”
Cố Thanh Ninh thở dài, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Đại ca đã từng nói với muội rằng thê tử sau này của ca ấy phải kề vai sát cánh cùng ca ấy, còn muội… Cũng nghĩ như đại ca. Nếu sau này phải thành thân, muội hy vọng trong mắt của trượng phu, muội là nữ tử có thể đứng sóng vai cùng chàng ấy chứ không chỉ là mẫu thân của con chàng, một vật trang trí ở hậu viện.”
Cố Thanh Thù nghe đến phát ngớ người, nhưng vẫn lẩm bẩm một câu: “Ngoài đại ca ra, trên thế gian này liệu còn có nam nhân khác nghĩ như vậy không?”
Cố Thanh Ninh khẽ cười: “Không có, cho nên muội không muốn gả là đúng rồi.”
Đang lúc hai người nói cười, ngoài cửa đột nhiên truyền đến động tĩnh, vẻ mặt Cố Thanh Thù nghiêm lại, trực tiếp phi thân qua, có điều khi mở cửa thì bên ngoài lại chẳng có gì.
Cố Thanh Thù nghi ngờ nhìn xung quanh: “Không đúng, rõ ràng là ta đã nghe có tiếng động.”
Cố Thanh Ninh bất đắc dĩ nói: “Đây là Soái phủ, ai lại có gan làm chuyện lén lút vụng trộm trong Soái phủ cơ chứ?”
Cố Thanh Thù hừ lạnh một tiếng, sau đó lại đóng cửa trở lại vị trí của mình: “Đó là do muội không biết, từ sau khi muội dạy dỗ mấy tên tướng lĩnh bướng bỉnh khó thuần trong quân đội một trận thì mấy gã thô kệch đó đều có ý đồ xấu với muội!”
Cố Thanh Ninh lắc đầu, đang định nói gì đó thì nghe thấy ngoài cửa truyền đến âm thanh vang vọng của thân binh: “Tứ tiểu thư! Đại thắng! Tiền tuyến đại thắng!”
Cố Thanh Ninh và Cố Thanh Thù gần như đứng dậy cùng lúc, mở cửa lao ra ngoài.
Thân binh đó mồ hôi nhễ nhại, khoảnh khắc nhìn thấy Cố Thanh Ninh càng phát ra kích động: “Tứ tiểu thư, tiền tuyến đại thắng! Quốc công gia mời người đến tiền sảnh nghị sự!”
Cố Thanh Ninh ý thức được điều gì đó, nhất thời không có phản ứng, cả người sững ngay tại chỗ, ngược lại là Cố Thanh Thù còn phản ứng nhanh hơn nàng, đẩy nàng một cái: “Thanh Ninh, nhất định là chiến trận của muội lập công rồi, muội mau qua đó đi!”
Lúc này Cố Thanh Ninh mới hồi phục lại tinh thần và theo thân binh kia đến tiền sảnh.
Trên đường đi, nàng dần dần tỉnh táo lại, nhưng tim vẫn đập nhảy dựng lên không tự chủ được. Đối với nàng bây giờ, đoạn đường ngắn ngủi này so với quá trình chờ đợi trước đó còn hồi hộp hơn rất nhiều.
Sau khi nàng bước vào tiền sảnh trong mớ suy nghĩ miên man, lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
Uy Quốc công vốn luôn trầm ổn và điềm tĩnh, giờ phút này cũng không kìm chế được vẻ vui mừng, còn sự tự hào kiêu hãnh trong mắt của Cố Vĩnh Hàn-cha ruột của Cố Thanh Ninh ở bên cạnh cũng gần như sắp tràn ra.
Uy Quốc công hắng giọng và nói với Cố Thanh Ninh: “Thanh Ninh, tiền tuyến đại thắng. Chúng ta đã tiêu diệt hơn sáu trăm kẻ địch và bắt sống hai nghìn tù binh. Trận chiến này cực kỳ đặc sắc, ta đã phái người truyền tin thắng lợi về kinh thành rồi!”
Cố Thanh Ninh ngây người.
Uy Quốc công trực tiếp nói tiếp: “Tuy rằng trận chiến này là do tướng lĩnh ngoại tộc quá mức cuồng ngạo, nhưng chiến trận do con cải tiến cũng đã lập công không nhỏ. Ta muốn thỉnh công cho con.”
Lúc này Cố Thanh Ninh đã hoàn toàn không nói nên lời.